Luật nhân quả và câu chuyện cặp song sinh nhưng 2 cuộc đời khác nhau | Đại Bảo Tháp Mandala Tây Thiên | Đại Bảo Tháp | Đại Bảo Tháp Tây Thiên

Luật nhân quả và câu chuyện cặp song sinh nhưng 2 cuộc đời khác nhau

Có cặp anh em song sinh nọ, cùng bước vào phòng thi đại học…

Kết quả người anh nhận được giấy thông báo nhập học, người em thiếu nửa điểm, trượt. Hai anh em tướng mạo giống hệt nhau, nhưng tính cách lại khác nhau.

Người anh trung thực, thành khẩn, đôn hậu, còn người em thì hoạt bát, lanh lợi. Người anh ăn nói vụng về, còn người em thì thao thao bất tuyệt.

Người anh cầm giấy báo nhập học, trước mặt người cha nghèo khổ bệnh tật, anh im lặng không nói gì, còn người em thì tự giam mình trong phòng, không ăn không uống, thở ngắn than dài:

“Ông Trời không có mắt, chẳng nhận biết được nhân tài”.

Người cha mặt mày ủ rũ, thức trắng 2 đêm suy nghĩ, cuối cùng mắt chớp chớp nói với người anh:

“Nhường cho em đi học đi, nó thiên tính đã là người theo nghiệp học”.

Người anh đưa giấy báo nhập học tận tay người em, rồi nói:

“Đây không phải tấm vé đến Thiên đường, đừng đặt quá nhiều hy vọng vào nó”

Người em không hiểu hỏi:

“Anh nói thế nghĩa là gì ạ?”.

Người anh trả lời:

“Một tờ giấy thấm, chuyên hút mồ hôi!”.

Người em lắc đầu cười người anh toàn nói lời ngốc nghếch.

Ngày nhập học, người em đeo ba lô vào trường đại học ở thành phố lớn.

Người anh để người cha yếu ớt nhiều bệnh nghỉ việc ở nhà máy xi măng về nhà dưỡng bệnh, người anh thay vị trí công việc người cha, đứng máy nghiền đá, tay cầm chiếc xà beng nặng… Trên máy nghiền đá có loang lổ vết máu. Trên chiếc máy này đã có nhiều công nhân bị cán đứt ngón tay.

Người anh ngay từ ngày đầu tiên làm ở cương vị này đã có một mơ ước tốt đẹp.

Người anh bỏ ra thời gian suốt 3 tháng cải tạo thân máy, vừa nâng cao chất lượng đá nghiền, lại nâng cao hệ số an toàn, giám đốc nhà máy hài lòng lắm, điều anh sang phân xưởng lò nung.

Phân xưởng lò nung bụi bay mù mịt, nhiều người đã bị bệnh phổi si-lic. Người anh cùng với mấy người kỹ thuật cốt cán dốc hết tâm trí và sức lực, khổ tâm nghiên cứu, cái tiến thiết bị, đã cải thiện môi trường phân xưởng. Giám đốc nhà máy rất hài lòng, lại điều người anh sang phòng nghiên cứu thí nghiệm.

Ở phòng thí nghiệm, anh đã đọc rất nhiều sách chuyên ngành, nhiều lần đến các nhà máy có danh tiếng học hỏi kinh nghiệm, rồi làm thí nghiệm nhiều lần, khiến chất lượng xi măng đã được nâng cao rất nhiều, và nhà máy sản xuất được sản phẩm mới, xi măng bán rất chạỵ, đến cả các thị trường tỉnh xa.

Sau đó, người anh đã trở thành người nổi tiếng trong giới công nghiệp vật liệu xây dựng của tỉnh.

Còn người em…

Người em vào đại học, năm thứ nhất vẫn là học hành, cũng viết mấy bức thư hỏi thăm tình hình bệnh tật của người cha. Sang năm thứ hai, quen một cô gái nhà giàu có, liền chìm đắm vào dòng sông tình ái.

Cô gái đó là cái ví tiền cho anh dùng mãi không hết. Trong suốt 2 năm người em không xin nhà một xu nào, trái lại, khắp người thay đổi, diện toàn hàng hiệu.

Vào năm thứ 4 đại học, cô gái đó “bai bai” người em. Người em chìm đắm trong đau khổ, đắm mình trong tiệm rượu, lên mạng, chẳng có lòng dạ nào học hành nữa. Thi cử toàn dựa vào quay cóp, cuối cùng cũng có được tấm bằng tốt nghiệp.

Người em như một con ruồi, bay đi một vòng lại quay trở về nhà chờ xin việc. Nhưng người em vẫn còn chút xấu hổ, không muốn về gặp cha mẹ trong tình trạng thảm hại thế này.

Qua công ty môi giới việc làm, người em nộp đơn dự tuyển vào một công ty chế phẩm vật liệu xây dựng danh tiếng. Khó khăn lắm người em mới vượt qua được 3 cửa ải, cuối cùng vào được vòng phỏng vấn của văn phòng tổng giám đốc.

Đến lượt người em phỏng vấn, tổng giám đốc vẫn chưa lộ diện. Cuối cùng thư ký xuất hiện, thông báo người em được tuyển dụng.

Nhưng bắt buộc ban đầu phải làm công nhân ở phân xưởng lò nung. Người em cảm thấy ấm ức, yêu cầu gặp tổng giám đốc.

Thư ký chuyển cho người em một mảnh giấy, người em mở ra xem, trên có viết 8 chữ lớn:

“Muốn lên Thiên đường, phải xuống Địa ngục”.

Người em ngẩng đầu lên, bỗng thấy anh trai bước vào, ngồi nghiêm trang trên chiếc ghế tổng giám đốc, người em bỗng nóng bừng mặt.

 ***

Thành công không quyết định bởi tấm bằng đại học, mà quyết định bởi chí hướng cao, nghị lực lớn.

Học vấn, kiến thức không quyết định bởi trường đại học danh tiếng, mà bởi lòng đam mê khao khát tìm tòi kiến thức từ sách vở và thực tiễn.

Vị trí cao không quyết định bởi học vị cao mà quyết định bởi thành tựu, cống hiến cho người khác, cho cộng đồng , cho xã hội nhiều hay ít.

Thành công không bao giờ đến từ an nhàn, mà phải đổ mồ hôi, sôi nước mắt, với hành động, ước mơ, và chí kiên định:

“Muốn lên Thiên đàng, thì trước tiên phải xuống Địa ngục”.

Đó chính là quan hệ nhân quả, chẳng có chiếc bánh nào từ trên trời rơi xuống, chẳng thể không làm mà hưởng, chẳng thể ngồi mát ăn bát vàng.

(Phổ Hiền tổng hợp)

 

 

Viết bình luận

Chúc mừng năm mới
Copyright © 2015 daibaothapmandalataythien.org. All Rights Reserved.
Xã Đại Đình, huyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phúc. Email: daibaothapmandalataythien@gmail.com

Đăng ký nhận tin mới qua email
Số lượt truy cập: 2509911
Số người trực tuyến: