Cờ bay - Gió Động Hay Tâm Động?

Văn học Thiền có ghi lại câu chuyện về hai nhà sư tranh cãi nhau: “cờ động hay gió động”; và kết luận của một nhà sư thứ ba: “không phải cờ hay gió động, mà là tâm động.”

Thật ra câu chuyện về chủ đề tâm và cảnh này đã từng được A-hàm ghi lại giữa ngài Xá-lợi-phất và ngoại đạo, về sau còn được trích dẫn trong Pháp Uẩn Túc Luận và Câu-xá.

Ngoại đạo cho rằng tham dục nằm ở nơi cái đẹp của cảnh chứ không phải ở lòng người. Ngài Xá-lợi-phất thì chỉ ra rằng tham dục là phản ứng của tâm đối với cảnh chứ không xuất phát từ cảnh. Lập luận của cả hai bên đều rất thú vị.

Ngoại đạo: “Nếu tham dục nằm ở tâm thì Thầy của ông vẫn có thể sinh khởi tham dục khi nhìn thấy cảnh.”

Ngài Xá-lợi-phất: “Nếu tham dục nằm ở cảnh thì Thầy của ông khi nhìn thấy cảnh chắc chắn sẽ nhiễm tham dục.”

Vấn đề này cũng được văn học phương Tây đề cập qua câu nói “chiếc áo không làm nên ông thầy tu”. Tuy nhiên, vẫn còn rất nhiều Phật tử mơ hồ về nguyên lý này, và vì thế thường hay bị người khác sử dụng hình tướng để đánh lừa.

Giác ngộ không nằm trong kinh điển. Nếu giác ngộ có trong kinh điển thì bất cứ ai đã đọc kinh điển cũng đều phải giác ngộ. Nói cho dễ hiểu hơn, kinh điển là “ngón tay” chỉ cho mặt trăng giác ngộ chứ kinh điển không phải là “mặt trăng”.

Vì lẽ này mà Phật giáo Trung Hoa có câu: “Y kinh giải nghĩa tam thế Phật oan” (nếu giải thích lời Phật mà dựa vào kinh điển là hiểu sai ý Phật trong quá khứ, hiện tại và cả tương lai).

Tuy nhiên, nếu không có kinh điển thì người học sẽ không biết con đường nào dẫn tới giác ngộ để đi. Mặc dù “ngón tay” không phải là “mặt trăng” nhưng nếu không có ngón tay thì cũng sẽ không biết dựa vào đâu để có thể nhìn đúng mặt trăng. Vì thế chư Tổ mới dạy tiếp, “Ly kinh nhất tự tức đồng Ma thuyết” (nếu không y cứ vào Thánh điển mà tuỳ tiện dựa vào tư kiến để nói về Pháp thì đó chỉ là lời của Ma chứ không phải của Phật.)

Lúc còn tại thế, Đức Phật đã từng tuyên bố Ngài thuyết giáo theo “con đường giữa”, chứ không dựa vào hai cực đoan; và vì thế đã thiết định một lúc cả hai phương tiện tu tập là Thanh văn thừa và Bồ-tát thừa.

Mặc dù biết rằng tham dục nằm ở tâm chứ không ở cảnh, nhưng khi chủng tử tham dục ở tâm chưa được đoạn trừ thì người học vẫn có nguy cơ bị cảnh cuốn trôi. Vì thế, phương cách thiện xảo nhất vẫn là từ bỏ “ngôi nhà phiền não” để đi theo Phật mà nghe Pháp, hoặc vào ở trong chùa để nghe kinh kệ sớm hôm.

Đối với những người không có điều kiện xuất gia thì Ngài khuyến khích là vẫn có thể tu tập ngay giữa chợ đời. Và, ngoài các giới pháp dành cho Thanh văn ra, Ngài còn trang bị thêm hai loại tâm giới là “nhiếp thiện pháp” và “nhiếp chúng sinh”. Một khi đã được trang bị bởi 3 tầng “áo giáp” luật nghi như thế, cộng thêm tâm nguyện “thành tựu giác ngộ vì lợi lạc của tất cả chúng sinh” thì người học có thể bước những bước vững chắc trên Bô-tát đạo mà không sợ bị cảnh làm cho ô nhiễm.

Một khi nắm được yếu nghĩa của hai phương tiện tu tập nói trên, người học sẽ nhận ra rằng, Thanh văn thừa và Bồ-tát thừa không phải là hai “cỗ xe” chạy trên 2 con đường khác nhau, mà thật ra chỉ là 2 phương tiện có thể hoán đổi nhau trong suốt hành trình dẫn đến giác ngộ.

Vì thế, con đường tu học lý tưởng không chỉ thuộc về Thanh văn hay Bồ-tát mà là “con đường giữa, không dựa vào hai cực đoan”, và nhân cách của một người học như thế thường được mô tả một cách thơ mộng trong văn học Phật giáo Việt Nam: “Ngoại hiện tướng Thanh văn; tâm tàng Bồ-tát hạnh”.

Và từ đó người học cũng nhận ra kết luận của nhà sư thứ ba trong câu chuyện trên cũng chỉ là sự thật tương đối. Nếu nhìn từ góc độ của “lý sự viên dung” thì cả tâm và cảnh đều động. Và ngày nào người học còn tách biệt tâm với cảnh thì con đường dẫn tới Đệ Nhất Nghĩa Đế (Chân lý tối cao - Niết-bàn tịch tĩnh) vẫn còn cách xa muôn trùng vạn dặm.

(Nguồn: Trích BộA-tì-đạt-ma Pháp Uẩn Túc Luận")

 

 

Sự kiện
Trong Kim Cương thừa, pháp tu Phật Dược Sư là pháp chữa bệnh. Nếu muốn tu tập, hồi hướng cầu nguyện để tiêu trừ tất cả những chướng ngại bên trong và bên ngoài - là các phiền não chướng và bệnh tật thì chúng ta cần thực hành pháp Dược Sư và đặc biệt càng cần thực hành nhằm ngày vía Phật Dược Sư. Thực hành vào ngày vía Phật Dược Sư sẽ vô cùng lợi ích. Những công đức hành trì Phật pháp, dùng thuốc gia trì, tích lũy thiện nghiệp, trì tụng chân ngôn, vi nhiễu Bảo tháp... sẽ tăng trưởng trong ngày này. Bởi lẽ Đức Phật Dược Sư ở phương Đông, cho nên 8 ngày đầu tháng là ngày mặt trăng ở mức độ 1/4 hơi chếch về phía Đông so với trái đất. Lúc này năng lượng về chữa lành trong tự thân chúng ta hòa cùng và tương ứng với năng lượng, nguyện lực của Đức Phật Dược Sư tạo nên nguồn năng lượng thanh tịnh, chữa lành mạnh mẽ. Thực hành Dược Sư còn giúp tiếp cận “bảy tầng lợi ích” - từ việc chuyển hóa, chữa lành thân và tâm, tới sự nghiệp, gia đình được hanh thông thuận lợi, rộng ra là tu tập cầu nguyện vì đất nước thái bình, nhân dân an lạc cho tới lợi ích muôn loài chúng sinh. Song song với việc cầu sức khỏe, bình an cá nhân, người tham dự được dẫn dắt từng bước để mở rộng tâm thức và lòng từ bi. Vì vậy, bạn đừng quên đặt lịch để tới tham dự Pháp hội Dược Sư Hiển Mật song tu trong trọn vẹn một ngày tại ngôi Đại Bảo Tháp Mandala Tây Thiên linh thiêng!
Đại Bảo Tháp Mandala Tây Thiên (Đại Đình, Phú Thọ)
Thứ hai, 22/06/2026
5
Ngày
:
19
Giờ
:
49
Phút
Đăng ký sự kiện
📣  Lịch tu tập tháng 6 năm 2026 tại Đại Bảo Tháp Mandala Tây Thiên
Quý đạo hữu hoan hỷ lưu lại lịch, lên kế hoạch tham dự và chia sẻ tới người thân, bạn bè:
  • 14/06 (Chủ nhật) Khóa tu Hộ Pháp Mahakala
  • 22/06 (Thứ hai) Đại đàn Cầu an - Pháp hội Dược Sư
  • 24/06 (Thứ tư) Khóa tu Phật Trường Thọ và Khoá tu Hộ Pháp
  • 29/06 (Thứ hai) Khóa lễ cầu siêu độ chư Hương linh và Khoá tu Quan Âm - Tam bộ Tài Thiên
👉 Xem lịch chi tiết và đăng ký tham dự tại đây