Tìm kiếm
Một ngày của bạn có khi nào trông như thế này: vừa mở mắt đã với điện thoại, ăn sáng cũng tranh thủ trả lời tin nhắn, xong việc này đã lo việc kia, và đến tối - dù rã rời - vẫn áy náy vì “hình như mình chưa làm đủ”?
Ta thường nghĩ khổ đau đến từ bên ngoài, nhưng gốc rễ thầm lặng hơn nằm ở chính sự bám chấp của ta. Mọi thứ trên đời, kể cả thân này, đều như một cỗ máy rồi sẽ rỉ sét.
Tâm không phải một khối bất biến, mà là dòng chảy liên tục của những suy nghĩ nối tiếp nhau. Hiểu được dòng tâm tương tục ấy, ta sẽ hiểu vì sao việc chuẩn bị cho cái chết lại quan trọng.
Nếu tuần trước ta học cách nhận diện guồng máy của tâm trước áp lực, thì tuần này ta đi sâu hơn vào cái “tôi”: cái tôi gắn vào chức danh, cái tôi hối hả để chứng tỏ, cái tôi so đo, cái tôi kỳ vọng. Mỗi bài vẫn gồm một ô “Hiểu sâu hơn” soi rõ cơ chế tâm lý bên dưới - để thực hành không chỉ là lời khuyên, mà là điều bạn hiểu vì sao nên làm.
Bồ Tát Giới là nền tảng căn bản của con đường tu tập Đại thừa, là gốc rễ của Bồ Đề Tâm và là con đường đưa hành giả đến giác ngộ vì lợi ích của tất cả chúng sinh.
Hầu hết chúng ta sống một tuần theo kiểu… cố cho qua. Thứ Hai uể oải, giữa tuần đầu óc mụ đi vì việc, Thứ Sáu thở phào, rồi chiều Chủ Nhật lại chớm lo. Tuần này giống tuần kia, đến mức ngoảnh lại ta chẳng nhớ nổi mình đã sống mấy ngày vừa rồi ra sao.
Tinh thần của Truyền thừa là ăn trong tỉnh thức và lòng biết ơn — ăn chay với trí tuệ và tình thương, chứ không vì sợ hãi hay ép buộc. Khi ta ăn với lòng trân quý sự sống, mỗi bữa cơm trở thành một lời cảm ơn gửi tới muôn loài, và một cách rất dịu dàng để nuôi lớn lòng từ bi ngay trong căn bếp nhà mình.
Cơn mưa nhẹ cùng cầu vồng xuất hiện trước giờ khai đàn Khóa tu Phật Dược Sư lần thứ 48 tại Đại Bảo Tháp Tây Thiên (Phú Thọ) được nhiều Phật tử xem là điềm lành gia trì.
Sáng tác: Đức Pháp Vương Gyalwang Drukpa
Nếu thân này rồi sẽ tan rã, thì rốt cuộc 'ta' là gì? Đức Nhiếp Chính Vương ví thân như một quán trọ, còn tâm như người lữ khách dừng chân, để trả lời câu hỏi của thời đại.
Lời tự tình của Đức Pháp Vương Gyalwang Drukpa về thân phụ — Bairo Rinpoche
Hiểu về vô thường không khiến đời nặng nề hơn, mà gỡ bỏ gánh nặng cho ta. Khi biết người thân rồi sẽ rời xa, những điều khiến ta giận dữ hôm nay bỗng trở nên thật nhỏ bé.
Kinh điển kể lại: một người đến mắng nhiếc Đức Phật bằng những lời rất nặng. Ngài vẫn an nhiên, rồi ôn tồn hỏi: “Nếu ông mang quà tặng ai mà người ấy không nhận, món quà thuộc về ai?” - “Thì vẫn là của tôi.” - “Đúng vậy. Những lời ông vừa trao, ta không nhận. Vậy chúng vẫn là của ông.”
Thiện Danh Cát Tường - cởi nghiệp trói thân,
Bảo Nguyệt Trí Nghiêm - cho đủ đầy ân.
Kim Sắc Bảo Quang - dập tắt hận sân,
Vô Ưu Tối Thắng - xua hết phong trần.
Pháp Hải Lôi Âm - sấm dậy mê tan,
Thắng Huệ Thần Thông - trí mở thênh thang.
Lưu Ly Quang Vương - ngọc biếc chứa chan,
Bổn Sư Thích Ca - trao thuốc nhân gian.

















