Pháp tu
Thương mà không kèm điều kiện “phải thế này mới được thương” - đó mới là thứ tình thương khiến cả người cho lẫn người nhận đều được tự do.
Pháp tu
Với một con chó, thứ quý giá nhất trên đời là khúc xương. Ta có cho nó cả đống tiền, nó cũng chẳng buồn ngó, có khi còn tè lên rồi quay lại với khúc xương. Còn loài người chúng ta thì mắc kẹt vào những tờ giấy gọi là tiền - nay thậm chí chẳng cần tờ giấy, chỉ là những con số trên màn hình. Ngài không nói tiền bạc là xấu. Ngài chỉ chỉ ra rằng ta đã gán cho nó một giá trị, rồi quên mất rằng chính ta là người gán.
Pháp tu
Ta hay nói “bảo vệ môi trường” như thể đó là một việc tốt bụng, một sự ban ơn của con người dành cho thiên nhiên đáng thương ngoài kia. Như thể có một bức tường rạch ròi: bên này là “tôi”, bên kia là “môi trường”.
Pháp tu
Buông bỏ vật ngoài thân đã khó, buông bỏ ngay trong tâm còn khó hơn. Nhưng chính đây là cánh cửa dẫn tới một trong những hiểu biết giải thoát nhất của toàn bộ giáo pháp.
Pháp tu
Buông tay không phải là mất mát, mà là một nghệ thuật. Qua hình ảnh ngọn lửa và ý nghĩa sâu xa của sự cúng dường, Đức Nhiếp Chính Vương chỉ ra cách tập cho lòng được nhẹ.
Pháp tu
Mạng xã hội biến cuộc đời thành một cuộc trưng bày không hồi kết. Và trong cuộc trưng bày ấy, ta luôn đem khoảnh khắc đời thường của mình ra so với khoảnh khắc đẹp nhất, đã chọn lọc kỹ, của người khác - một cuộc so sánh ta cầm chắc phần thua.
Pháp tu
Một ngày của bạn có khi nào trông như thế này: vừa mở mắt đã với điện thoại, ăn sáng cũng tranh thủ trả lời tin nhắn, xong việc này đã lo việc kia, và đến tối - dù rã rời - vẫn áy náy vì “hình như mình chưa làm đủ”?
Pháp tu
Nghịch lý là càng bớt bám chấp, ta lại càng yêu thương trọn vẹn hơn. Và Đức Nhiếp Chính Vương nhắc: việc buông bỏ không nên đợi đến phút cuối mới tập.
Pháp tu
Ta thường nghĩ khổ đau đến từ bên ngoài, nhưng gốc rễ thầm lặng hơn nằm ở chính sự bám chấp của ta. Mọi thứ trên đời, kể cả thân này, đều như một cỗ máy rồi sẽ rỉ sét.
Pháp tu
Tâm không phải một khối bất biến, mà là dòng chảy liên tục của những suy nghĩ nối tiếp nhau. Hiểu được dòng tâm tương tục ấy, ta sẽ hiểu vì sao việc chuẩn bị cho cái chết lại quan trọng.
Pháp tu
Nếu tuần trước ta học cách nhận diện guồng máy của tâm trước áp lực, thì tuần này ta đi sâu hơn vào cái “tôi”: cái tôi gắn vào chức danh, cái tôi hối hả để chứng tỏ, cái tôi so đo, cái tôi kỳ vọng. Mỗi bài vẫn gồm một ô “Hiểu sâu hơn” soi rõ cơ chế tâm lý bên dưới - để thực hành không chỉ là lời khuyên, mà là điều bạn hiểu vì sao nên làm.
Pháp tu
Bồ Tát Giới là nền tảng căn bản của con đường tu tập Đại thừa, là gốc rễ của Bồ Đề Tâm và là con đường đưa hành giả đến giác ngộ vì lợi ích của tất cả chúng sinh.
Pháp tu
Tinh thần của Truyền thừa là ăn trong tỉnh thức và lòng biết ơn — ăn chay với trí tuệ và tình thương, chứ không vì sợ hãi hay ép buộc. Khi ta ăn với lòng trân quý sự sống, mỗi bữa cơm trở thành một lời cảm ơn gửi tới muôn loài, và một cách rất dịu dàng để nuôi lớn lòng từ bi ngay trong căn bếp nhà mình.
Pháp tu
Tâm lý học Phật giáo gọi cái lực “muốn thêm” không bao giờ no ấy là tham ái (taṇhā). Bản chất của nó rất tinh vi: vừa đạt được điều mong muốn, tâm liền quen, niềm vui phai đi, và nó lập tức chỉ tay sang thứ kế tiếp - hệt như uống nước biển để giải khát, càng uống càng khát. Hiểu được điều này, ta thôi trách mình “sao mãi không thấy đủ”: đó là cơ chế của tâm chưa được soi sáng, chứ không phải lỗi của bạn. Tri túc vì thế không phải gồng mình kìm nén ham muốn, mà là nhìn thấu guồng máy ấy - và khi đã thấy thấu, lòng tự nhiên dừng lại, an.
Pháp tu
Nếu thân này rồi sẽ tan rã, thì rốt cuộc 'ta' là gì? Đức Nhiếp Chính Vương ví thân như một quán trọ, còn tâm như người lữ khách dừng chân, để trả lời câu hỏi của thời đại.
Pháp tu

















