Pháp tu

Cuộc đời này ngắn lắm. Đừng dùng nó để thu thập những thứ không mang theo được. Hãy dùng nó để nuôi dưỡng những gì thực sự còn lại - trái tim, sự tỉnh thức, và những kết nối yêu thương.
Pháp tu
Rất nhiều người đã đi qua những khủng hoảng tưởng chừng không vượt nổi - và sau đó trở thành con người sâu sắc hơn, từ bi hơn, tỉnh thức hơn.
Khủng hoảng có thể là kết thúc của một cuộc đời cũ - và khởi đầu của một cuộc đời ý nghĩa hơn.
Pháp tu
Kim Cương thừa có một thực hành rất đẹp và rất giản dị: thiền hành - đi mà biết mình đang đi. Không cần lên non, không cần tọa cụ. Con đường từ nhà ra ngõ sáng nay là đủ.
Pháp tu
Mỗi lần lướt mạng thấy người khác thành công, lòng lại nhói một cái. Có một liều thuốc rất cổ cho căn bệnh rất hiện đại này.
Pháp tu
Hôm nay, hãy lặng lại một phút và tự hỏi: "Trái tim mình đã sẵn sàng đặt lên con đường ấy chưa?" Bởi giây phút bạn trả lời "Vâng, con xin nguyện" – ấy là giây phút bạn bước vào dòng giống của chư Phật.
Pháp tu
Lương ổn, sếp vừa khen, nhìn từ ngoài vào thì bạn đang "có vẻ ổn". Vậy mà trên đường về, một cảm giác trống không gọi được tên cứ len lên trong lòng. Vì sao vậy?
Pháp tu
Giữa một thời đại đầy đủ vật chất nhưng thiếu vắng ý nghĩa, có một khái niệm minh triết của đạo Phật đang trở nên cần thiết hơn bao giờ hết - bồ đề tâm, trái tim hướng về giác ngộ vì lợi lạc của muôn loài.
Pháp tu
Sẽ có ngày mọi thứ sụp xuống - mất việc, đổ vỡ, mất một người thân. Đạo Phật không hứa bạn tránh được khổ, mà chỉ cho bạn cách để nó không hủy hoại bạn.
Đạo Phật không bán cho bạn lời hứa né được những điều đó. Khổ là một phần của việc làm người. Câu hỏi không phải "làm sao để không bao giờ khổ", mà là "khi khổ tới, mình làm gì với nó".
Pháp tu
Ta lịch sự với người lạ và cộc cằn với người thân. Phép tu khó nhất không ở thiền đường, mà ngay trên bàn ăn gia đình.
Pháp tu
Bạn dành phần lớn đời thức của mình ở chỗ làm. Nếu nơi đó không thể là chỗ tu, thì bạn định tu vào lúc nào?
Pháp tu
Chúng ta đã đi cùng nhau qua một chặng đường dài.
Từ bài đầu tiên - khi ta dám đối diện với điều ta vẫn né tránh. Đến những bài về vô thường, hơi thở, lòng từ bi, sự tha thứ, lòng biết ơn, sự đơn giản. Mỗi bài là một mảnh ghép của bức tranh lớn hơn - bức tranh về nghệ thuật sống và nghệ thuật ra đi.
Hôm nay, ở bài cuối, tôi muốn chia sẻ một hình ảnh đẹp mà các vị thầy vùng Himalaya thường dùng
Pháp tu
Khi nghe đến Tài Bảo Thiên (Jambhala), nhiều người lập tức nghĩ đến một vị thần mang lại tiền bạc, ban phát giàu sang. Đó là sự hiểu lầm rất phổ biến - và rất nguy hiểm cho người tu.
Pháp tu
Một câu nói ra mất ba giây, nhưng có thể ở lại trong lòng người khác nhiều năm. Bồ đề tâm rất nhiều khi bắt đầu từ cái miệng.
Có một câu hỏi trước khi mở miệng (hoặc trước khi bấm gửi tin): Điều này có thật không? Có tử tế hay có ích không? Có đúng lúc không? - Một câu vừa thật vừa tử tế vừa đúng lúc thì nên nói. Thiếu một vế, nên cân nhắc. Thiếu hai vế, tốt nhất im.
Thử một ngày "giữ miệng tử tế": trước mỗi câu định nói ra, dừng nửa giây chạy qua bộ lọc kia. Cuối ngày bạn sẽ thấy mình vừa nói ít đi, vừa nói ra những câu đáng giá hơn.
Pháp tu
Đức Phật đã ban cho chúng ta nhiều con đường: bố thí cho người nghèo, cứu mạng chúng sinh, hỗ trợ Tăng Ni, xây dựng chùa chiền, in ấn Kinh sách, dạy dỗ kẻ mê mờ... Tất cả đều quý báu. Nhưng có một con đường mà bất cứ ai - dù bận rộn, dù nghèo khó, dù bệnh tật - cũng có thể đi: trì tụng thần chú Om Mani Padme Hum.
Pháp tu
Khi có người gọi bạn là "Bồ Tát", một làn ánh sáng nhẹ nhàng lóe lên trong tâm bạn:
"À, mình là một vị Bồ Tát. Mình không thể phản ứng như người thường được."
Pháp tu